Cõi Vô Hình
3-Thế Giới Bên Kia ( A world beyond)
Một nhóm chuyên nghiên cứu về thế giới vô hình, đã liên lạc giữa người sống và người chết bằng phương pháp mà ta gọi là cầu cơ và đã biết được nhiều bí mật của Tạo-Hóa.
4-Thế Giới Khi Xưa (The world before)
Cũng bằng phương pháp nói trên, tác giả đã được những linh hồn cao siêu cho biết về thế giới từ khi trái đất thành hình và bắt đầu có loài người cho đến ngày nay.
Ðại khái có mấy điều quan trọng nhất là:
* Linh hồn của mỗi chúng ta đều bất diệt, có nhiều xác thân nối tiếp nhau, mỗi xác thân là một đời vật chất.
* Mỗi linh hồn là một phần của Thượng Ðế tách ra. Mỗi chúng ta đều được xuống thế gian nầy để học hỏi và tiến hóa, nhưng đồng thời bị vật chất cám dỗ mà tạo nên nghiệp, nên vì luật nhân quả phải chịu luân hồi để trả nợ về tội lỗi. Khi nào được toàn thiện sẽ lại trở về hòa đồng với Thượng Ðế. Ðó là mục tiêu tối hậu của linh hồn.
* Thượng Ðế không phải là một ông vua trên trời, ngồi chót -vót trên ngai vàng ngai ngọc, có các vị tiên hay thiên thần bên dưới như một ông vua ở thế gian, Nhưng là một mảnh lực vô hình vô biên bao trùm cả vũ trụ, ngự trị khắp nơi.
* Không có thiên đường, không có địa ngục, không có Thiên đình hay Diêm vương xử tội, mà chính mình xử tội mình. Sau khi lìa khỏi thân xác thịt, linh hồn rất sáng suốt, thấy rõ những điều hay điều dở mình đã làm. Ðể đền bù những tội lỗi đã gây nên mình sẽ phải đầu thai trở lại và chịu đau khổ, và cũng là để tu để tiến, tiến càng cao thì càng gần với Thượng Ðế.
Sau đây tôi nói chi tiết hơn về bốn cuốn sách đó.
Ðời Sống Sau Ðời Nầy
(Life After life)
Tác giả: Bác sĩ Raymond A. Moody Jr., Bantam Brick
Theo sách thì bác sĩ Moody là một trong số những bác sĩ muốn tìm hiểu những gì xảy ra sau khi chết. Riêng bác sĩ Moody đã phỏng vấn 150 người chết rồi sống lại, tường thuật những gì họ đã thấy trong khi chết. Ðại khái như sau:
Người sắp chết, đến phút cuối cùng nghe thấy bác sĩ tuyên bố rằng mình đã chết. Y bắt đầu nghe thấy một tiếng ồn-ào khó chịu, như tiếng chuông reo hoặc tiếng vo vo lớn, đồng thời thấy mình bị lưu động rất nhanh qua một đường hầm dài đen tối. Sau đó y bỗng thấy mình ở ngoài xác thân, nhưng vẫn còn ở ngay quanh đó, trông thấy rõ xác thân mình như một người ngoài đứng xem. Y thấy những người vây quanh cố làm cho xác thân hồi tỉnh. Lúc đó y ở trong tình trạng kinh động mạnh.
Một lát sau, y định thần lại và hơi quen với tình trạng lạ-lùng nầy. Y nhận thấy rằng y vẫn còn có một thân hình, nhưng bản chất khác hẳn và có khả năng khác hẳn cái thân hình y để lại. Rồi có nhiều sự xảy đến, có những người khác đến gặp y và giúp y. Y thoáng nhận thấy linh hồn những thân nhân và bạn hữu đã chết trước rồi, và thấy một linh hồn rất dể thương thuộc một loại mà y chưa bao giờ gặp._ Một hình ánh sáng_ hiện ra trước mặt y. Hình ánh sáng đó hỏi y nhưng không bằng lời nói, bảo y kiểm điểm lại đời sống của y, và giúp y bằng cách hiện ra cho y thấy hoạt cảnh những diễn biến quan trọng trong đời sống của y. Có lúc y thấy mình đến gần tựa như hàng rào hoặc địa giới, tượng trưng giới hạn giữa đời sống trần gian và đời sống bên kia. Thế nhưng y cảm thấy rằng y phải quay trở về trần, vì ngày giờ hết của y chưa đến. Lúc ấy y muốn cưỡng lại, vì bây giờ y đã được biết mùi đời sống bên kia rồi, y không muốn trở về nữa. Những cảm giác mừng vui, yêu thương và yên tĩnh đã tràn ngập y. Tuy nhiên, mặc dầu thái độ của y, y vẫn phải nhập vào xác thân y và sống lại.
Về sau, y muốn kể chuyện với người khác, nhưng y cảm thấy khó khăn. Trước hết y không tìm được lời nói để diễn tả những gì y đã trông thấy hoặc cảm thấy. Rồi y lại bị người ta chế riễu nên y không nói nữa. Tuy nhiên, kinh nghiệm ấy đã ảnh hưởng mạnh vào đời sống của y, nhất là quan niệm của y về sự chết đối với sự sống.
Ðoạn diễn tả trên đây chỉ là một “bài mẫu” gom góp những tài liệu trong nhiều trường hợp chứ không phải là ai cũng cảm thấy như thế. Có nhiều người nói: “Tôi không biết làm sao kể chuyện lại vì tôi không biết lấy lời nào để nói lên được.”.
Tác giả đã phân tách các cảm giác của người trong cuộc kể lại và xếp ra từng loại. Mỗi loại tôi chỉ kể ra một vài trường hợp.
Nghe thấy người sống nói.
Một bà kể lại: Bác sĩ chiếu điện chích thuốc cho tôi, rồi tôi thấy ông ấy chạy ra điện thoại nói: “Bác sĩ Jame ơi, tôi đã giết bệnh nhân của ông rồi”. Nhưng tôi biết rằng tôi chưa chết, tôi cố cử động và nói cho họ biết, nhưng không được. Khi họ đương cứu sống tôi, tôi nghe thấy họ nói đã chích cho tôi bao nhiêu c.c. thuốc gì, nhưng tôi không cảm thấy kim đâm vào thịt